Sau khi nhận diện và xếp hạng rủi ro theo xác suất và mức tác động, có bốn hướng xử lý:
Né tránh (avoid) — đổi kế hoạch để rủi ro không còn khả năng xảy ra. Bỏ hẳn phần chức năng phụ thuộc vào hệ thống bên thứ ba chưa đáng tin, hoặc chọn công nghệ đội đã thạo thay vì công nghệ mới. Đánh đổi thường là mất một phần giá trị hoặc phạm vi.
Giảm thiểu (mitigate) — vẫn giữ kế hoạch nhưng làm giảm xác suất hoặc mức tác động. Làm bản thử tích hợp sớm để phát hiện trục trặc trước, chuẩn bị dữ liệu mẫu, tách phần rủi ro cao ra làm trước để có thời gian xử lý.
Chuyển giao (transfer) — đẩy hậu quả sang bên khác: điều khoản phạt trong hợp đồng, thuê dịch vụ có cam kết SLA, mua bảo hiểm. Rủi ro vẫn xảy ra, chỉ khác ai chịu chi phí.
Chấp nhận (accept) — biết và ghi nhận nhưng không hành động, thường vì chi phí xử lý lớn hơn thiệt hại dự kiến. Có thể kèm kế hoạch dự phòng để dùng khi rủi ro thành hiện thực.
Khác biệt cốt lõi giữa né tránh và giảm thiểu: né tránh nhắm vào xác suất bằng không bằng cách đổi cách làm; giảm thiểu chấp nhận rủi ro vẫn tồn tại và chỉ kéo mức nguy hiểm xuống. Né tránh thường tốn phạm vi hoặc giá trị, giảm thiểu thường tốn công sức và thời gian.