Trình tự dùng được trong thực tế:
1. Xác định phạm vi hệ thống — chốt cái gì nằm trong hệ thống, cái gì là bên ngoài. Ranh giới sai ở bước này kéo theo sai toàn bộ.
2. Liệt kê actor — các vai trò dùng hệ thống, cộng hệ thống ngoài và sự kiện định kỳ. Với mỗi actor, hỏi họ cần đạt được gì.
3. Xác định use case theo mục tiêu — mỗi use case là một mục tiêu hoàn chỉnh của actor, đặt tên bằng động từ. Kiểm tra bằng câu hỏi: sau khi làm xong bước này, actor đã đạt được thứ họ cần chưa? Nếu chưa thì đó mới là một bước, không phải một use case.
4. Viết luồng chính — dạng đánh số, mỗi bước một hành động, xen kẽ giữa actor và hệ thống. Giữ ở mức tương tác nhìn từ ngoài.
5. Bổ sung luồng thay thế và ngoại lệ — duyệt từng bước của luồng chính và hỏi cái gì có thể khác đi, cái gì có thể hỏng.
6. Thêm precondition, postcondition, quy tắc nghiệp vụ — phần ràng buộc dữ liệu và quy tắc tính toán để riêng, tránh nhét vào giữa các bước.
7. Rà lại cùng bên nghiệp vụ và đội kỹ thuật — bên nghiệp vụ xác nhận đúng thực tế, đội kỹ thuật xác nhận triển khai được và ước lượng được.
Mốc kiểm chứng: tester đọc use case và viết được ca kiểm thử mà không phải hỏi thêm.