Không có cách nào chứng minh tuyệt đối là đủ, nên trả lời tốt là nêu các lớp kiểm tra chéo thay vì khẳng định chắc chắn.
1. Phủ hết stakeholder — lập danh sách stakeholder có chủ đích, gồm cả nhóm chỉ chịu tác động gián tiếp: kế toán, chăm sóc khách hàng, đội vận hành, bộ phận tuân thủ. Yêu cầu bị sót thường thuộc về nhóm không được mời họp.
2. Đi hết luồng đầu-cuối — bám theo một giao dịch thật từ khi phát sinh tới khi kết thúc, gồm cả nhánh huỷ, hoàn, sửa sai. Luồng thuận lợi luôn được kể; luồng ngoại lệ thì không.
3. Soát theo danh mục — với mỗi chức năng, hỏi đủ bộ: ai được làm, làm khi nào, dữ liệu lấy từ đâu, lỗi thì sao, có cần lưu vết không, số liệu này lên báo cáo nào.
4. Truy vết hai chiều — mọi yêu cầu phải nối được lên mục tiêu nghiệp vụ, và mọi mục tiêu phải có ít nhất một yêu cầu phục vụ. Ma trận truy vết làm lộ cả phần thiếu lẫn phần thừa.
5. Xác nhận lại bằng vật thể — gửi lại tài liệu, sơ đồ hoặc prototype để bên nghiệp vụ ký xác nhận. Người ta phát hiện thiếu sót khi nhìn thấy thứ cụ thể nhanh hơn khi nghe mô tả.
Lưu ý: nói thêm rằng trong dự án lặp, yêu cầu mới xuất hiện là chuyện bình thường; mục tiêu là đủ để bắt đầu an toàn, không phải đóng băng mọi thứ từ đầu.