Cấu trúc thường gặp của SRS:
1. Giới thiệu — mục đích tài liệu, phạm vi sản phẩm, người đọc, từ điển thuật ngữ và viết tắt, tài liệu tham chiếu. Phần từ điển quan trọng hơn vẻ ngoài của nó: đa số tranh cãi cuối dự án bắt nguồn từ một thuật ngữ hiểu hai kiểu.
2. Mô tả tổng thể — bối cảnh sản phẩm và vị trí trong hệ thống hiện có, các nhóm người dùng, môi trường vận hành, giả định và phụ thuộc.
3. Yêu cầu chức năng — theo module hoặc theo use case. Mỗi yêu cầu có mã định danh riêng để truy vết và kiểm thử.
4. Yêu cầu giao diện — giao diện người dùng, giao diện với hệ thống ngoài (API, tệp trao đổi, cơ sở dữ liệu dùng chung), giao diện phần cứng nếu có.
5. Yêu cầu phi chức năng — hiệu năng, bảo mật, sẵn sàng, khả dụng, tuân thủ.
6. Ràng buộc và phụ lục — ràng buộc kỹ thuật hoặc pháp lý, mô hình dữ liệu, wireframe, ma trận truy vết.
Tiêu chí một SRS dùng được: mỗi yêu cầu kiểm chứng được, không mâu thuẫn với yêu cầu khác, có mã định danh và truy được về mục tiêu nghiệp vụ. Nếu đọc một yêu cầu mà không nghĩ ra cách kiểm thử nó thì yêu cầu đó chưa viết xong.