Tối thiểu hoá dữ liệu là chỉ thu thập và lưu đúng những gì cần cho mục đích đã nêu, và chỉ giữ trong thời gian còn cần. Nó là lựa chọn kiến trúc, không phải việc của riêng bộ phận pháp chế: dữ liệu không lưu là dữ liệu không thể bị lộ.
Việc cụ thể của lập trình viên:
- Bỏ trường không dùng. Form đăng ký hỏi ngày sinh, giới tính, địa chỉ nhưng sản phẩm không dùng tới thì bỏ đi.
- Lưu dạng ít nhạy cảm hơn khi đủ dùng: cần biết user đủ 18 tuổi thì lưu cờ boolean thay vì ngày sinh; cần thống kê theo tỉnh thì đừng lưu địa chỉ đầy đủ.
- Đặt retention: log, session, dữ liệu phân tích đều phải có thời hạn xoá tự động.
- Xoá là xoá thật, kể cả trong backup và hệ thống phân tích — nếu vì lý do kỹ thuật chỉ soft-delete được thì phải có kế hoạch dọn thật.
- Kiểm soát truy cập nội bộ: dashboard nội bộ hiển thị đầy đủ CCCD của mọi khách hàng là một rủi ro thực tế; che bớt và ghi audit log ai xem gì.
Mặt pháp lý cần biết (mức dev): cả Nghị định 13/2023/NĐ-CP của Việt Nam và GDPR đều yêu cầu có cơ sở hợp pháp để xử lý dữ liệu, thông báo rõ mục đích, và cho chủ thể quyền truy cập / sửa / xoá dữ liệu của mình. Dịch sang việc kỹ thuật, điều đó nghĩa là hệ thống phải có sẵn: đường export dữ liệu của một user, đường xoá tài khoản kèm dữ liệu, bản ghi consent (ai đồng ý gì, lúc nào), và quy trình thông báo khi có sự cố lộ dữ liệu. Xây các đường này lúc thiết kế rẻ hơn nhiều so với việc chắp vá khi có yêu cầu.