Cả hai đều là địa chỉ IPv4 công khai để truy cập instance từ internet, khác ở tính ổn định và quyền sở hữu.
Public IP tự cấp (auto-assigned):
- AWS cấp từ pool chung khi instance khởi động (nếu subnet bật auto-assign).
- Không cố định: IP bị nhả và đổi mỗi khi instance stop→start, và mất hẳn khi terminate. Bạn không "sở hữu" nó.
- Miễn phí, phù hợp instance ngắn hạn, không cần địa chỉ bền.
Elastic IP (EIP):
- Là public IP bạn cấp phát cho account và sở hữu cho tới khi tự release.
- Cố định: IP không đổi qua stop/start. Điểm mạnh là remap được — gỡ khỏi instance hỏng và gắn sang instance khỏe trong vài giây, hữu ích cho failover mà không phải đổi DNS.
- Tính phí cho địa chỉ IPv4 công khai (theo chính sách hiện hành của AWS), kể cả khi đang gắn — nên chỉ giữ EIP thực sự cần.
Chốt: cần một IPv4 công khai cố định, gắn với ứng dụng (whitelist firewall bên thứ ba, failover) → dùng Elastic IP. Còn nếu chỉ cần ra/vào tạm thời, ưu tiên đặt instance sau load balancer hoặc dùng DNS thay vì gán IP cứng.